Z
Phương Pháp Giáo Dục Sớm

Tôi không biết mình phải nói gì với con !!!

Tôi đã từng hỏi “mình phải nói gì với con !?” khi con đang có cảm xúc thái quá. Bạn có thể đã đọc và tiếp cận với rất nhiều phương pháp cũng như lý thuyết khác nhau về nuôi dạy con cái nhưng có thời điểm, đặc biệt trong những hoàn cảnh “cao trào”, căng thẳng, bạn lại lúng túng không biết phải nói gì và ước gì có ai nhắc cho bạn là mình cần nên nói như thế nào.

Nhưng sự thật là những gì bạn nói gần như không thực sự quan trọng bằng thái độ của bạn. Con vẫn có thể cảm nhận được sự ấm áp, tình yêu thương của bạn ngay cả khi bạn chưa nói được câu nào

Vì vậy, hãy thử ghi nhớ 03 nguyên tắc cơ bản là: Kết nối, cảm xúc và giải pháp. Nếu bạn có thể sử dụng được tất cả, điều đó thật tuyệt nhưng ngay cả khi mình mới sử dụng có một thì cũng không sao cả, vì tất cả đều dựa trên sự tôn trọng thay vì áp đặt con theo ý muốn của mình.

Có thể bạn nên xem:

Sự kết nối (để biết mình phải nói gì với con)

Nuôi dạy con cần 90% sự kết nối. Trẻ sẽ không thể lắng nghe chúng ta nói, sẽ không hợp tác trước những yêu cầu, mong đợi của chúng ta hoặc thậm chí là cảm thấy thiếu tự tin, thoải mái với chính mình khi nói chuyện với bố mẹ trừ khi con cảm thấy được 2 bên có sự gắn kết. Do vậy, khi mọi thứ có gì đó không đúng, hãy bắt đầu xem từ mức độ gắn kết giữa con và bạn.

  • Khi trẻ không lắng nghe lời bạn nói, bạn có thể bắt đầu từ việc cố gắng cầm tay con, nhìn vào mắt con trước khi mình nói với con: “Bi ơi!” (Sử dụng tên gọi của con)
  • Khi con mè nheo, rên rỉ thì thay vì mình quở mắng con: “Con lớn rồi đấy, đừng có nói chuyện theo kiểu đó” thì cố gắng cầm tay và nói: “Con đang cảm thấy khó chịu, phải không? Dường như cái gì cũng không đúng ý con. Con cũng không muốn mẹ ôm… Thế chúng ta cùng xem mình có thể làm gì bây giờ.”
  • Khi trẻ đánh nhau, mình đứng giữa chúng và vòng tay ôm từng người để đảm bảo cả hai được an toàn và nói: “Bây giờ chúng ta cần hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh trước…”

Hiểu cảm xúc của con (để biết mình phải nói gì với con)

Hành động của con cần được giới hạn nhưng cảm xúc của con thì không. Vì chắc hẳn bạn cũng nhận ra được điều thú vị là một khi bạn hiểu được và ghi nhận cảm xúc của người khác thì người ta cũng dễ dàng hợp tác, phối hợp với hơn với mong muốn của bạn.

Khi con muốn một thứ gì đó nhưng bạn lại không cảm thấy thoải mái nếu phải đồng ý với con thì mình có thể thể hiện sự đồng cảm khi mình nói “không”. “Mẹ biết là con muốn có ô tô nhưng hôm nay thì không được.”

Cách nói này sẽ khác với việc khiến con cảm thấy tội lỗi vì mong muốn của mình: “Con có nhiều đồ chơi rồi, đừng có tham lam như thế!”

Hoặc nói theo kiểu mình có cảm giác như bị chỉ trích: “Con biết là chúng ta không đủ khả năng để mua nó, mẹ ĐÃ NÓI với con là mình sẽ không mua bất kỳ thứ gì vào ngày hôm nay rồi nên đừng có khóc!”

Thay vào đó là mình thừa nhận mong muốn của con và để cho con đạt được mong muốn của mình, dù hơi thiếu thực tế một chút: “Con THỰC SỰ thích nó, đúng không? Con muốn là mình sẽ có được nó. Mẹ thấy được điều ấy. Mẹ đang tự hỏi là liệu con có thể kiếm được đủ tiền để tự mua nó cho mình? Hoặc con có thể tiết kiệm những món đồ nào khác để mình có tiền mua nó?

Phải nói gì với con khi trẻ hét lên với anh chị em của mình là: “Em ghét chị, em ước là em không có một người chị như thế!”. Lúc giận con, bạn có thể nói là: “Mẹ không nghĩ là con có thể nói như thế! Sao con có thể ích kỷ như vậy?”

Thay vào đó là tập trung vào cảm xúc con đang có lúc này: “Mẹ biết là bây giờ con đang rất bực và con muốn tất cả mọi người đều biết rằng con đang tức giận. Nên con cần nói cho chị nghe con giận chị vì cái gì thay vì nói lời như vậy.”

Tìm kiếm giải pháp, thay vì đổ lỗi (bố mẹ không nên nói gì với con cái)

Khi các con cãi nhau vặt, thay vì đổ lỗi: “Hai đứa có thể thôi cãi nhau được không?!” hoặc trực tiếp giải quyết cho con: “Ok, tối nay là của chị, ngày mai là lượt của em và không tranh cãi nhau vì việc này nữa!” thì bố mẹ có thể giúp con để cùng tìm ra giải pháp: “Mẹ thấy các con đang lớn tiếng… Hình như cả hai con đều muốn dùng điện thoại nhưng chúng ta chỉ có một cái ở đây… vậy chúng ta có thể giải quyết vấn đề này như thế nào?”

Khi con chưa sẵn sàng ra khỏi nhà vào buổi sáng, thay vì kiểu ra lệnh quát tháo như: “Con có 1 phút để đi giày!” thì bạn có thể chỉ vào thời gian biểu bằng hình ảnh được dán lên cánh cửa cùng với một nụ cười tươi khích lệ: “Mình sắp đến giờ phải ra khỏi nhà rồi, bố đã thấy con mặc quần áo đầy đủ, thế theo cái thời gian biểu bằng hình ảnh mà con đã làm ở đây thì con cần làm gì tiếp theo?”

Phải nói gì với con: Khi con quên làm gì đó, thay vì gán nhãn cho con, chẳng hạn như: “Con đúng là hay quên! Con toàn mất tập trung thôi” thì bạn có thể nói với con là: “Ừm, đây đúng là một vấn đề. Mẹ đang tự hỏi là mình có thể làm gì để giải quyết được nó… Con thì nghĩ sao?”

Chắc hẳn bạn cũng nhận ra rằng “phải nói gì với con” để có thể thực hiện được những điều trên, bản thân mình cần có được bình tĩnh bằng cách hít thở thật sâu, để thay vì cao giọng với con, mình có thể nói chuyện với con một cách ấm áp, tình cảm và khi không biết phải nói gì, bình tĩnh cũng là lúc mình nhớ được 3 cụm từ “thần kỳ”:

Kết nối, cảm xúc và giải pháp. Mình phải nói gì với con luôn là câu hỏi trong đầu của nhiều ông bố và bà mẹ hiện nay ^^

Bài viết của Mầm Nhỏ có tham khảo từ: https://www.psychologytoday.com/

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trả lời